Khí tụ thì vận mới mở

Một ngày con người chỉ có bấy nhiêu tinh thần nếu rải khắp nơi cho những lời bàn tán những ánh mắt lạnh nhạt những so sánh vô ích thì khi cần làm việc lớn trong lòng đã cạn lực. Người khôn không để tâm mình bị đời mượn dùng miễn phí.
Họ biết giữ sức giữ khí giữ sự trong sáng của trí tuệ cho những việc thật sự đáng làm Tâm không tán loạn không có nghĩa là vô cảm với nhân gian Nó là sự tỉnh táo của người biết đâu là chính đâu là phụ đâu là đường dài đâu là cám dỗ nhất thời đâu là lời góp ý đáng nghe đâu là tiếng ồn chỉ làm hao tổn bản thân. Người hiểu đạo không đóng cửa lòng nhưng cũng không mở cửa cho mọi thứ bước vào.
Họ có lòng tiếp nhận nhưng không để mình bị nuốt mất. Họ có sự mềm mại nhưng bên trong vẫn có xương sống.
Khi tâm bắt đầu thu lại trí sẽ sáng hơn. Khi trí sáng con người sẽ bớt quyết định bằng nỗi sợ bớt lựa chọn vì ganh tỵ bớt bỏ cuộc vì một phút mỏi mệt.
Khi khí đã dày lời chê không dễ làm họ sụp lời khen không dễ làm họ bay. Khi bước chân đã chắc họ không còn cần mỗi ngày phải nhìn xem ai đang đi trước mình.
Bởi họ hiểu vận của một người không phải chỉ nằm ở thời cơ bên ngoài mà nằm ở khả năng bên trong khi thời cơ xuất hiện Vận đến với người tâm loạn thường trở thành tai họa vì họ vội vàng tham lam hấp tấp chưa có nền đã muốn dựng lầu cao Vận đến với người khí tụ lại trở thành bậc thang vì họ đủ tĩnh để nhìn đủ sâu để xét đủ bền để nắm giữ. Cho nên có người gặp may mà vẫn suy có người đi chậm mà cuối cùng lại vững Khác biệt không nằm ở việc trời cho bao nhiêu mà ở việc lòng người có đủ sức chứa hay không.
Đời người muốn khai vận trước hết phải khai tâm. Muốn khai tâm trước hết phải dẹp loạn bên trong.
Đi chậm nhưng đủ gốc
Khi những ham muốn vụn vặt lắng xuống con đường thật mới hiện ra. Khi những tiếng ồn bên ngoài nhạt đi tiếng nói sâu trong lòng mới rõ.
Người tập trung vào chính mình không phải là người tách khỏi cuộc đời mà là người biết thu toàn bộ sinh lực về đúng chỗ. Họ không vội khoe mình đang làm gì không vội chứng minh mình sẽ thành công không vội đòi đời phải công nhận.
Họ âm thầm như đất tích mùa như sông gom nước như cây cắm rễ trong đêm Đến một ngày thứ người khác gọi là may mắn thật ra chỉ là kết quả của khí đã tụ đủ lâu. Thứ người khác gọi là thời vận thật ra là giây phút nội lực gặp đúng thời.
Và thứ người khác tưởng là bất ngờ với người hiểu đạo chỉ là hoa nở khi mùa đã tới Tâm không loạn thì khí tụ khí tụ thì lực sinh lực sinh thì vận mở. Khi ấy con người không cần chạy theo mọi cánh cửa bởi chính sự vững vàng của họ đã khiến những cánh cửa cần thiết tự biết mở ra.
Một người càng nóng lòng muốn được đời nhìn thấy càng dễ đánh mất thứ khiến mình thật sự đáng được nhìn thấy. Bởi giá trị của con người không nằm ở tiếng hô hào bên ngoài mà nằm ở phần nội lực âm thầm tích tụ bên trong Ngọc còn thô thì phải chịu mải hương còn nhạt thì phải chịu ủ.
Cây chưa đủ dễ thì đừng vội trách trời không cho hoa Đời không bạc đãi người có giá trị chỉ là nhiều người chưa kịp làm mình sâu đã vội muốn được tôn trọng Chưa kịp làm mình vững đã muốn được nâng đỡ chưa kịp có gì đáng trao mà đã mong thiên hạ phải tìm đến mình. Người đời thường thích cầu Cầu được công nhận cầu được yêu thương cầu được quý nhân dẫn đường cầu được vận may mở lối.
Nhưng càng cầu trong thiếu thốn lòng càng lộ ra sự yếu mềm Càng mong người khác cho mình ánh sáng càng chứng tỏ bên trong mình chưa tự thắp được đèn Đạo gia nhìn sự đời rất lặng nước sâu không cần gọi cá núi cao không cần gọi mây hoa có hương không cần van xin bướm đến. Khi một vật có đủ khí chất của nó vạn vật xung quanh tự cảm nhận được.
May mắn là kết quả của nội lực
Con người cũng vậy khi trong mình có thực lực có nhân cách có trí tuệ có sự ổn định và đáng tin thì dù không ồn ảo người khác vẫn nhận ra. Quỷ Cốc Tử hiểu sâu đạo dùng người nên cũng hiểu rõ đạo khiến người muốn dùng mình Trên đời không ai thật sự đặt niềm tin lâu dài vào một người chỉ biết kêu than mình thiếu cơ hội.
Người có thể được giao việc lớn không phải vì họ nói mình xứng đáng mà vì trong cách họ sống cách họ làm cách họ giữ lời cách họ chịu áp lực đã toát ra một thứ lực khiến người khác an tâm. Muốn quý nhân xuất hiện trước hết bản thân phải trở thành mảnh đất không làm phí hạt giống của quý nhân.
Muốn cơ hội tìm đến trước hết phải có đôi vai đủ rộng để gánh cơ hội. Muốn tài lộc ở lại trước hết phải có tâm trí đủ tỉnh để không bị tài lộc làm cho mê muội.
Nhiều người gặp được một chút may mắn liền tưởng mình có phúc nhưng vì bên trong chưa đủ nền phúc ấy nhanh chóng biến thành hỏa Có người được trao cơ hội nhưng vì năng lực chưa tới làm hỏng việc rồi oán người không tin mình lần nữa Có người gặp quý nhân nhưng vì tâm còn tham khí còn nông chỉ biết nhận mà không biết tu dưỡng cuối cùng khiến quý nhân rời xa Có người có tiền trong tay nhưng vì không có trí giữ tiền không có đức dùng tiền không có định lực trước lòng tham nên tiền càng đến lại càng làm lộ ra cái yếu bên trong Vì vậy điều đáng cầu không phải là đời mau cho mình nhiều hơn mà là bản thân đủ sâu để nhận được mà không hỏng đủ vững để có được mà không mất. Người thật sự có giá trị không nhất thiết phải nói nhiều về giá trị của mình.
Họ không cần ngày phô bẩy không cần đem mọi thành quả ra làm cờ hiệu không cần sợ ai đó không biết mình đang cố gắng. Bởi họ hiểu tiếng vang lớn nhất không đến từ miệng mà đến từ kết quả Khí chất mạnh nhất không đến từ dáng vẻ mà đến từ sự ổn định trong tâm.
Danh tiếng bền nhất không đến từ khoe khoang mà đến từ việc người khác nhiều lần nhìn thấy mình đáng tin. Một người có thể im lặng nhưng việc họ làm không im lặng.
Một người có thể khiêm nhường nhưng giá trị của họ không vì thế mà nhỏ đi.
