Đạo lý

Cảnh Giới Cao Nhất Của Người Hiểu Đạo Là Sự Đủ Đầy Bên Trong

Ảnh minh họa cảnh giới đủ đầy bên trong của người hiểu đạo

Sự đủ đầy rất lặng

Ảnh minh họa gốc sâu và sự đủ đầy bên trong

Cảnh giới sâu nhất của một người biết quay về với chính mình không phải là ôm tham vọng chiếm lấy tất cả mà là đi đến một sự đủ đầy rất lặng không còn bị thế gian kéo đi không còn lấy sự hơn thua làm thước đo không còn vì người khác có nhiều mà tự thấy mình thiếu. Khi lòng người còn rỗng dù được bao nhiêu cũng thấy chưa đủ.

Khi tâm đã vững dù chưa nắm trong tay nhiều thứ bên trong vẫn không hoang mang Đó không phải là buông xuôi càng không phải là yếu mềm trước cuộc đời mà là một loại minh triết rất sâu Biết điều gì nên cầu điều gì nên bỏ điều gì nên đợi điều gì không đáng để đánh đổi khí vận của mình. Người đời thường lầm tưởng có tất cả là có nhiều tiền hơn người danh cao hơn người quan hệ rộng hơn người được tung hô nhiều hơn người.

Nhưng nếu có tiền mà tâm bất an có danh mà ngày đêm sợ mất có quan hệ mà luôn phải cúi đầu chiều ý có tiếng khen mà lòng vẫn chống rỗng thì cái gọi là tất cả ấy chỉ là một chiếc áo gấm khoác lên thân thể mỏi mệt đạo gia nhìn sâu hơn vẻ ngoài cái đầy thật sự không nằm ở bàn tay nắm được bao nhiêu mà nằm ở nội tâm còn bị bao nhiêu thứ sai khiến. Một người bị ngoại vật sai khiến thì dù giảo cũng chưa tự do Thấy người khác hơn mình liền loạn trí nghe một lời chê liền mất ngủ gặp một cơ hội nhỏ liền hấp tấp mất một chút lợi liền oán đời bất công.

Người như vậy sống giữa phồn hoa mà tâm vẫn nghèo đứng giữa đám đông mà lòng vẫn cô độc vì họ không sống từ cái gốc của mình mà sống bằng sự phản chiếu của thiên hạ Ai khen thì thấy mình có giá trị Ai lạnh nhạc thì thấy mình bị bỏ rơi Ai đi nhanh hơn thì họ sợ mình tụt lại Ai thành công hơn thì họ nghi ngờ con đường của mình Cả đời như chiếc lá trôi trên dòng nước. Không có rễ không có chụp không có chỗ trở về.

Người hiểu đạo thì khác. Họ biết đời có thời của đời người có vận của người cây có mùa của cây Hoa mai không vì sen nở giữa hả mà tự trách mình chậm Tùng Bách không vì cỏ non mọc nhanh mà xem thường sự chậm rãi của mình Vạn vật trong trời đất đều có tiết nhịp riêng chỉ con người vì quá nhìn ra ngoài mà quên mất nhịp của bản thân.

Một khi đã quên nhịp của mình càng cố chạy càng loạn càng tranh càng hao càng cầu càng mất. Quỷ Cốc Tử nói về mưu lược nhưng mưu lược cao nhất không phải là tính toán để đoạt lấy mọi thứ từ tay người khác Đoạt được mà không giữ được ấy là mưu cản Thắng được một cuộc tranh mà mất đi tâm khí ấy là thắng nhỏ mà thua lớn Giành được lợi trước mắt mà đánh mất đức giày bên trong ấy là tự chôn họa trong phúc.

Người thật sự cao minh không chỉ biết tiến mà còn biết dừng không chỉ biết lấy mà còn biết không lấy không chỉ biết tranh thời mà còn biết dưỡng mình chờ thời Cái khó nhất của đời người không phải là làm sao để có thêm mà là làm sao để không bị cái muốn thêm làm mở mắt Lòng tham khi mới sinh ra thường mang dáng vẻ rất hợp lý muốn tốt hơn muốn nhanh hơn muốn được công nhận hơn. Nhưng nếu không có trí tuệ soi xét cái muốn ấy sẽ dần biến thành xiềng xích Nó khiến người ta không còn biết đủ không còn biết nghỉ không còn biết quý những gì đang có.

Một người càng muốn nắm hết mọi thứ bàn tay càng căng cứng Mà bàn tay càng căng cứng càng khó giữ được thứ thật sự đáng giữ. Không cầu tất cả không có nghĩa là không làm gì Trái lại đó là làm mà không loạn tiến mà không tham giữ trí mà không cưỡng.

Người có đạo vẫn xây dựng năng lực vẫn bồi đắp giá trị vẫn nắm lấy cơ hội khi thời đến. Nhưng họ không biến bản thân thành nô lệ của kết quả.

Họ biết việc mình phải làm thì làm đến tận cùng nhưng sau khi đã tận lực không đem lòng mình treo lên thành bại nhất thời. Họ hiểu rằng trời đất có quy luật nhân quả có độ chín khí vận có lúc tụng lúc tan.

Có những thứ hôm nay chưa đến không phải vì mình vô phúc mà vì gốc còn cần sâu thêm. Có những thứ hôm nay mất đi không phải là tai họa mà là tránh cho mình một đoạn đường sai.

Không bị danh lợi kéo đi

Dưỡng mình như dưỡng cây ấy là đạo lý rất lớn. Cây không ngày kêu gọi mùa xuân đến sớm nó chỉ âm thầm cắm rễ hút nước nhận nắng chịu gió trải qua đêm lạnh Nó không hỏi vì sao cây bên cạnh cao hơn không oán vì sao hoa kia nở trước Nó chỉ thuận theo căn cơ của mình mà lớn lên.

Đời người nếu hiểu được điều ấy tâm sẽ bớt oáng khí sẽ bớt hao trí sẽ bớt mở. Ta không cần mỗi ngày chứng minh với đời rằng mình đang lớn lên.

Rễ sâu không ai thấy nhưng chính rễ sâu mới chống được bão. Khi tâm đủ tĩnh người ta không còn bị sự hào nhoáng mê hoặc.

Khi trí đủ sáng người ta biết cơ hội nào là phúc cơ hội nào là họa khoác áo đẹp. Khi đức đủ dày tài lộc đến không làm tâm biến chất.

Khi lực đủ sâu danh vọng đến không làm người nghiêng ngả Lúc ấy những thứ bên ngoài không còn là vật để van cầu trong thiếu thốn mà trở thành kết quả tự nhiên của một đời đã biết bồi gốc. Người tập trung vào chính mình đến tận cùng sẽ chạm tới một tầng rất lạ.

Không cần có tất cả mới thấy đủ đầy Chính vì bên trong đã đủ họ mới không tham lam khi được không sụp đổ khi mất không kiêu khi lên không hèn khi xuống. Họ có thể đi giữa lợi danh mà không đánh rơi bản tâm có thể đứng trong biến động mà không đánh mất phương hướng có thể nhìn người khác rực rỡ mà không tự dập tắt ngọn đèn của mình Đến cảnh giới ấy con người mới hiểu thứ thật sự thuộc về mình không cần giành giật đến tổn khí.

Thứ không thuộc về mình giữ bằng mọi giá cũng chỉ sinh phiền não Đời không phải cứ tranh là được không phải cứ cầu là thành không phải cứ nắm chặt là giữ lâu. Có những điều chỉ đến khi lòng đã thôi hoảng loạn khi đức đã đủ dày khi khí đã tụ sâu khi con người không còn tự làm mình phân tán bởi những cuộc hơn thua vụn vặt.

Khi quay về với chính mình bạn không mất thiên hà bạn chỉ mất đi sự lệ thuộc vào thiên hà. Khi thôi cầu mọi ánh mắt nhìn về mình giá trị thật trong bạn mới có cơ hội hiện ra.

Khi thôi đuổi theo tất cả trong tâm thế thiếu thốn những thứ phù hợp với căn cơ của bạn mới bắt đầu tìm đường tụ về Đạo vốn không ồn ào người thuận đạo cũng không cần ồn ào. Họ lặng lẽ sâu thêm vững thêm sáng thêm Rồi đến một ngày thứ họ có được không còn là phần thưởng của sự cưỡng cầu mà là kết quả tự nhiên của một nội tâm đã đủ đầy Đến sau cùng người thật sự mạnh không phải là người nắm trong tay nhiều nhất mà là người không để lòng mình bị kéo đi bởi những thứ chưa thuộc về mình.

Tiền tài có thể đến rồi đi danh vọng có thể lên rồi xuống người đời có thể khen hôm nay rồi chê ngày mai. Nhưng một khi tâm đã định khí đã tụ gốc đã sâu thì dù đứng ở đâu bạn cũng không còn là kẻ dễ bị đời xô ngã.

Quỷ Cốc Tử nhìn thấu thế sự nên mới hiểu rằng muốn có tất cả trước hết đừng để bản thân bị chia nhỏ bởi tất cả. Đừng vì ánh sáng của người khác mà quên thắp đèn trong lòng mình.

Gốc sâu thì mùa xuân tự tìm về

Đừng vì thành công của thiên hạ mà nghi ngờ con đường dưới chân mình. Đừng vì một lần chậm bước mà cho rằng trời đất đã bỏ quên mình.

Có những hạt giống phải nằm rất lâu trong đất tối mới đủ sức đội lên mặt trời. Có những con người phải lặng lẽ rất lâu mới tích đủ khí vận để đổi đời.

Tập trung vào chính mình không phải là sống lạnh nhạt với nhân gian mà là biết giữ lại phần tinh túy nhất của đời mình Việc đáng làm thì làm cho sâu. Người đáng giữ thì giữ bằng chân tâm Cơ hội đáng nắm thì nắm bằng bản lĩnh.

Có những lời thị phi những cuộc hơn thua nhỏ bé những ánh mắt khiến lòng mình rối loạn. Hãy để chúng trôi qua như gió qua khe núi.

Bởi đời người càng đi xa càng hiểu thứ thật sự làm ta thành công không phải là được bao nhiêu người nhìn thấy mà là trong những ngày không ai nhìn thấy ta đã âm thầm rèn mình đến mức nào. Khi bạn đủ sâu đời sẽ không thể xem nhẹ.

Khi bạn đủ vững sóng gió sẽ không dễ cuốn đi. Khi bạn đủ sáng những thứ cần đến tự khắc sẽ nhận ra đường mà tìm tới.

Cho nên đừng vội hỏi bao giờ vận đến. Hãy hỏi hôm nay tâm mình đã bớt loạn chưa.

Đừng vội hỏi khi nào quý nhân xuất hiện. Hãy hỏi bản thân đã trở thành người đáng để quý nhân đặt niềm tin chưa. Đừng vội hỏi vì sao mình chưa có tất cả.

Hãy lặng lẽ tu lấy cái gốc bên trong. Vì một khi gốc đã sâu, cây không cần gọi mùa xuân. Mùa xuân cũng tự tìm về.

AN

Người biên soạn

admin

An Nhiên chọn những câu chuyện và lời nhắc đời thường để viết lại bằng giọng gần gũi. Mục tiêu không phải làm người đọc thấy bị dạy bảo, mà giúp mỗi người có thêm một khoảng lặng để nghĩ kỹ hơn trước khi nói, làm và đối đãi với nhau.

Tìm hiểu thêm về tác giả

Để lại một bình luận

Bạn cần điền tên, email, nội dung bình luận và trả lời câu hỏi nhỏ bên dưới trước khi gửi.