Nhìn lại chính mình

Trong đạo gia gốc rễ quan trọng hơn cành lá Cành lá có thể xanh trong một mùa nhưng gốc yếu thì gặp gió lớn liền đổ. Con người cũng vậy danh tiếng tiền tài địa vị quan hệ chỉ là cành lá bên ngoài.
Tâm tính năng lực đức hạnh bản lĩnh mới là gốc rễ bên trong. Người chỉ chăm nhìn cành lá của người khác sẽ quên tưới gốc của mình.
Đến khi mưa gió kéo đến mới hiểu những thứ vay mượn từ ánh mắt thiên hạ đều không đủ che chở cho mình. Nhiều người tưởng mình thiếu cơ hội nhưng thật ra thiếu sự chuẩn bị Tưởng mình thiếu người giúp nhưng thật ra thiếu sức hút Tưởng mình bị đời bạc đãi nhưng thật ra bản thân chưa đủ sâu để giữ phúc chưa đủ bền để chịu thử thách chưa đủ sáng để nhận ra lối đi Cơ hội không phải không có chỉ là khi nó đến ta chưa có đôi tay đủ vững để nắm lấy Quý nhân không phải không xuất hiện chỉ là khi họ nhìn vào họ chưa thấy ở ta một khí chất đáng để gửi gắm.
Thấy chỗ yếu để sửa
Người chưa hiểu đạo thường muốn đời đổi trước rồi mình mới yên muốn người khác công nhận trước rồi mình mới tự tin muốn hoàn cảnh thuận lợi trước rồi mình mới cố gắng. Nhưng người thật sự có trí biết rằng nếu bên trong không đổi bên ngoài dù đổi cũng chỉ là nhất thời Tâm còn tán loạn thì nơi nào cũng thấy bất công lòng còn yếu mềm thì gặp ai cũng thấy bị đe dọa Trí còn mờ thì cơ hội đến cũng không nhận ra nguy cơ đến cũng không tránh kịp.
Nhìn lại chính mình không phải là tự trách đến kiệt quệ cũng không phải phủ nhận giá trị của bản thân. Đó là một sự tỉnh thức lạnh mà sâu, mềm mà chắc.
Là dám nhìn vào chỗ yếu mà không trốn tránh dám nhìn vào lòng tham mà không tô vẽ dám nhìn vào sự lười biếng nóng vội đố kỵ tự ti của mình mà không đổ hết cho số phận. Người có thể nhìn rõ chính mình là người bắt đầu có khả năng thay đổi vận mệnh.
Không oán đời, không trách số phận
Bởi người không thấy mình sai thì không thể sửa. Người không biết mình yếu thì không thể mạnh.
Người không nhận ra tâm mình loạn thì không thể định.
