Không sống bằng khen chê

Người yếu thường sống trong ánh mắt thiên hạ được khen thì lòng bay lên bị chê thì lòng rơi xuống. Một câu nói của người khác có thể làm họ vui cả ngày cũng có thể khiến họ mất ngủ cả đêm.
Họ giống như chiếc thuyền nhỏ không neo gió từ đâu thổi tới thì trôi về đó. Nhưng người đã có gốc thì khác Lời khen không làm họ quên mình Lời chê không làm họ ghét mình.
Họ nghe để xét không nghe để sụp. Họ nhận góp ý nếu lời ấy có đạo lý nhưng không để những tiếng ồn vô nghĩa cướp mất sự bình thản của mình Vì bên trong họ đã có thước đo nên không còn đem vận mệnh đặt lên miệng đời.
Tập trung vào chính mình là một loại tu luyện rất sâu. Không phải đóng cửa với người khác mà là thôi sống bằng sự đánh giá của người khác.
Không phải lạnh lùng với nhân gian mà là biết giữ phần chủ quyền bên trong. Người hiểu đạo vẫn giao tiếp vẫn học hỏi vẫn hợp tác vẫn đón nhận cơ hội nhưng họ không dùng sự công nhận bên ngoài để xác định giá trị của mình.
Họ biết mỗi ngày mình cần dày thêm một chút Trí dày hơn tâm dày hơn đức dày hơn nghề dày hơn bản lĩnh dày hơn. Khi gốc đã dày cành lá tự có ngày xum xuê Đời có một lẽ rất lạ.
Giá trị thật âm thầm lớn lên
Thứ ta càng đuổi trong tâm thế thiếu thốn càng dễ chạy xa. Thứ ta không còn van cầu mà âm thầm xứng đáng với nó lại tự tìm đường đến.
Người thiếu giá trị càng đòi hỏi người khác càng tránh. Người có giá trị càng bình thản người khác càng muốn đến gần.
Bởi nhân gian tuy ồn ào nhưng lòng người không mù Ai có thể trao lợi ích thật ai có thể giữ chữ tín ai có thể làm việc đến nơi ai có thể bình tĩnh giữa biến động ai có thể không phản bội khi gặp lợi lớn sớm muộn cũng được nhìn thấy. Giá trị của một người giống như mạch nước ngầm Ban đầu không ai thấy không ai khen không ai cúi xuống lắng nghe nhưng nó cứ chảy cứ sâu cứ bền.
Đến khi đất khô người ta mới biết nơi nào có nước thật. Đến khi đời loạn người ta mới biết ai là người có thể tin.
Đến khi cơ hội lớn cần người gánh vác người mới tìm đến kẻ đã âm thầm rèn mình trong những ngày không ai chú ý. Cho nên đừng vội hỏi vì sao đời chưa tìm đến mình.
Hãy hỏi mình đã đủ sâu để đời phải tìm đến hay chưa. Đừng vội trách quý nhân chưa xuất hiện.
Có thực chất rồi đời sẽ nhìn thấy
Hãy hỏi mình đã trở thành người khiến quý nhân không tiếc công nâng đỡ hay chưa. Đừng vội than cơ hội xa xôi.
Hãy hỏi mình đã đủ lực để khi cơ hội đến nó không phải quay đầu rời đi hay chưa người có đạo không cầu tiếng vang trước khi có thực chất không cầu được nâng cao trước khi có nền móng không cầu tài lộc trước khi có trí giữ tải. Họ âm thầm bồi đắp mình như đất bồi phù sa không ồn ào mà ngày càng màu mỡ.
Và khi một người đã thật sự có giá trị họ sẽ hiểu có những thứ không cần đuổi theo trong vội vã. Chỉ cần mình đủ sáng ánh mắt cần nhìn sẽ tự nhìn thấy.
Chỉ cần mình đủ sâu dòng chảy cần đến sẽ tự tìm về.
