Bớt hao khí vì thị phi

Muốn dưỡng khí trước hết phải bớt hao khí. Muốn tụ lực trước hết phải ngừng phung phí lực vào những chuyện không thuộc về mình.
Mỗi lần đâm đi so sánh là một lần tự làm suy khí vận. Mỗi lần đem đời mình đặt lên bàn cân của người khác là một lần tự đánh mất chủ quyền nội tâm.
Người khôn biết thu mắt lại không phải vì họ sợ đời, mà vì họ hiểu: thiên hạ rộng lớn nhìn cả đời cũng không hết.
Lòng mình nhỏ bé chỉ cần bỏ quên một ngày cũng đã sinh cỏ dại. Họ không cần biết ai đang đi nhanh hơn vì họ biết mỗi mệnh có thời mỗi cây có mùa mỗi người có căn cơ.
Cây trúc không vì hoa nở sớm mà tự ghét thân mình rỗng ruột Núi sâu không vì phố chợ náo nhiệt mà rời khỏi chỗ đứng của nó. Người có đạo cũng vậy không lấy nhịp đời của người khác làm thước đo cho sinh mệnh của mình.
Bớt chứng minh và hơn thua
Khi một người bắt đầu quay về với chính mình họ sẽ bớt ồn ào nhưng sâu hơn bớt nóng vội nhưng chắc hơn bớt cầu cảnh nhưng có giá trị hơn. Họ hiểu rằng muốn được đời tôn trọng trước hết phải có thứ để đời không thể xem nhẹ.
Muốn được cơ hội tìm đến trước hết phải trở thành mảnh đất đủ tốt để cơ hội bén rễ. Muốn có tài lộc bền lâu trước hết phải có tâm đủ tĩnh trí đủ sáng đức đủ dày để giữ lấy tài lộc ấy.
Đời người giống như một dòng nước nước càng đục càng phản chiếu hỗn loạn nước càng trong càng soi thấy trời cao Tâm người cũng vậy khi còn bị thiên hạ kéo đi mọi hình bóng bên ngoài đều làm ta dao động. Nhưng khi tâm đã lắng ta mới thấy rõ con đường dưới chân mình.
Người khôn không tranh ánh sáng với người khác họ âm thầm thắp đèn trong lòng Đèn ấy một khi đủ sáng không cần chạy theo thiên hạ thiên hạ cũng tự nhìn thấy họ. Trong đời người đáng sợ nhất không phải là đi chậm mà là đi chưa được bao xa đã đổi hướng Đáng lo nhất không phải là chưa có danh chưa có tiền chưa có chỗ đứng mà là lòng vừa khởi trí đã bị một tiếng nói bên ngoài làm lay động.
Người tâm không định giống như ngọn đèn đặt trước gió chưa kịp soi đường đã tự mình chập trờn Hôm nay thấy người khác giàu liền muốn lao vào kiếm tiền bằng mọi cách Ngày mai thấy người khác nổi danh liền muốn đội đường cầu tiếng Hôm sau nghe một lời chê bai lại nghi ngờ chính mình Nghe một lời khen lại vội tưởng mình đã thành Cứ như vậy cả đời không phải thiếu tài mà thiếu một chỗ để tài năng cắm rễ Đạo gia nhìn con người không chỉ ở việc họ làm mà ở khí bên trong khi họ làm việc ấy Cùng một con đường người tâm định đi qua thì thành lối lớn. Người tâm loạn đi qua thì thành mê cung Cùng một cơ hội người khí tụ gặp được thì biết nắm giữ người khí tán gặp được lại biến thành do dự hoảng hốt rồi để vuột mất Vì vậy trước khi trách đời không mở cửa phải tự hỏi lòng mình có đủ tĩnh để nhận ra cánh cửa hay không Trước khi oán vận chưa đến phải tự xét khí của mình đã tụ đủ để đón vận hay chưa.
Giữ sức cho việc đáng làm
Quỷ Cốc Tử nói đến mưu đến thế đến thuật nhìn người nhưng mưu sâu nhất vẫn bắt đầu từ việc thu phục chính mình. Người chưa thắng được một niệm nóng vội trong lòng làm sao thắng được thế sự biến hóa ngoài kia người chưa giữ được tâm trước lời khen chê làm sao giữ được mình giữa lợi danh ngươi chưa chịu nổi một đoạn đường vắng làm sao đi đến nơi có ánh sáng thật sự mọi đại sự trên đời đều cần một loại sức mạnh lặng thầm đó là sự bền bỉ không bị kéo đi bởi náo động bên ngoài Khí của con người cũng như nước trong núi nước muốn thành dòng sâu thì phải biết tụ lại một nơi Nếu chảy tản mạn khắp nơi cuối cùng chỉ thành hơi ẩm trên mặt đất chưa kịp thành suối đã khô. Tài năng cũng vậy nếu hôm nay đặt vào một việc ngày mai đặt vào một việc khác lòng chưa kịp sâu đã đổi lực chưa kịp dày đã tan thì dù có thông minh cũng chỉ là thông minh vụn vặt Trí tuệ thật sự không nằm ở việc biết nhiều đường mà nằm ở việc biết chọn một đường đáng đi và đủ định lực để đi cho đến chỗ có kết quả.
Người đời thường lầm tưởng rằng càng chạy nhiều thì càng gần thành công. Nhưng có những bước chạy chỉ làm hao khí có những nỗ lực chỉ vì sợ thua người khác có những bận rộn chỉ là cách che giấu sự rỗng bên trong.
Người tâm tán loạn làm rất nhiều việc nhưng việc nào cũng nửa vời Gặp khó thì đổi gặp chậm thì nghi gặp người khác hơn mình thì vội phủ nhận con đường đang đi. Họ không thua vì không có cơ hội mà thua vì không đủ kiên định để biến cơ hội thành tựu.
Người có khí tụ thì khác họ không phải không nghe đời nhưng biết lời nào nên giữ lời nào nên để gió cuốn đi. Họ không phải không thấy người khác thành công nhưng không vì thế mà vội rời khỏi gốc của mình.
Họ không phải không gặp dao động nhưng biết để dao động lắng xuống rồi mới quyết Bên ngoài có thể ồn lòng họ vẫn có một khoảng đám đông có thể xô đẩy bước chân họ vẫn có chừng mực Vì trong lòng họ có trục nên đời xoay thế nào cũng không dễ làm họ mất phương hướng. Muốn tụ khí trước hết phải biết bớt Bớt nhìn vào thị phi không liên quan Bớt giải thích với người vốn không muốn hiểu bớt chứng minh với người chỉ chờ mình sơ hở bớt đem tâm đặt vào những cuộc hơn thua nhỏ bé.
