Sức chứa bên trong mới giữ được cơ hội

Cái khổ lớn nhất của con người không phải là thua kém người khác mà là không còn nhận ra con đường của mình. Một người nếu ngày nào cũng đặt tâm lên bước chân của thiên hạ thì bước chân của chính mình sẽ trở nên rối loạn.
Họ không còn hỏi ta đang thiếu điều gì ta cần sửa điều gì ta nên bồi đắp điều gì mà chỉ hỏi vì sao người kia hơn ta vì sao đời ưu ái họ mà không ưu ái ta từ đó khí trong lòng tản ra trí trong lòng mờ đi sức trong lòng yếu lại. Quỷ Cốc Tử nhìn người không chỉ nhìn lời nói mà nhìn khí thế bên trong.
Tâm loạn thì cơ hội cũng khó ở lại
Một người tâm loạn dù nói lời mạnh mẽ cũng không có lực. Một người khí tán dù có tài năng cũng khó thành việc lớn.
Bởi thành bại trên đời không chỉ do cơ hội bên ngoài mà còn do sức chứa bên trong. Cơ hội đến với người chưa đủ tĩnh sẽ biến thành hoang mang Quý nhân gặp người chưa đủ giá trị cũng khó ở lại lâu dài Tài lộc rơi vào tay người chưa đủ đức và trí sớm muộn cũng thành nguồn họa. Cho nên người khôn trước hết không vội nhìn người khác đã có gì mà nhìn lại mình còn thiếu gì.
Bồi gốc trước khi cầu vận
Không vội trách đời chưa mở cửa mà tự hỏi bản thân đã đủ sức bước qua cánh cửa ấy chưa. Không vội than rằng không ai nâng đỡ mà tự xét mình đã trở thành người đáng để được nâng đỡ hay chưa Đây mới là cái nhìn sâu của người hiểu đạo.
Người nông cạn nhìn thành quả của người khác rồi oán mình kém may. Người sâu sắc nhìn thành quả của người khác rồi lặng lẽ sửa mình.
